Mẹ gần 50 tuổi, gia đình tôi buôn bán nhỏ đủ kiếm sống, không phải thiếu thốn gì, có điều mẹ thích vay. Chuyện này đã kéo dài rất nhiều năm, từ khi tôi còn nhỏ cho tới giờ đã 32 tuổi. Ba tôi thuộc típ người sống hà tằn hà tiện, ông nhiều lần tha cho mẹ, cùng mẹ buôn bán để trả nợ,
Tôi độc thân, làm việc văn phòng, thu nhập không cao, phụ giúp gia đình trong khả năng của mình. Mẹ không biết quay đầu, cứ trả bớt nợ êm êm một thời kì lại xuất hiện nợ mới và thêm chủ nợ mới, đặc biệt mẹ toàn đi vay mượn nặng lãi, kể cả vay tín dụng đen. Có lần mẹ mất khả năng trả nợ, tín dụng đen đã chạy quanh nhà buông lời đe dọa các thành viên trong gia đình. Lần đó tôi đứng ra gặp họ xin nhận nợ và trả thay mẹ, chung cục cũng xong.
Giờ đây ba thông báo mẹ lại đổ nợ. Chỉ trong vòng mấy ngày có khoảng chục người tới nhà đòi nợ, trong số đó có cả tín dụng đen. Tôi không thấy mẹ ăn diện, se sua hay đề đóm cờ bạc gì, cũng không mua sắm tài sản gì trong nhà, suốt ngày mẹ làm việc buôn bán, không có dấu hiệu cặp bồ. Ba cũng rất kiệm ước, tôi và em gái đã tự lập, em út còn là học sinh cũng không ăn chơi quấy phá gì, vì sao mẹ lại vay mãi, tiền vay mượn đó đi về đâu? Tôi thật sự không thể hiểu nổi.
Tôi 32 tuổi, đơn thân, vì gia đình mà giờ không có lấy một khoản tiện tặn cho bản thân để phòng khi bất trắc. Tôi nhiều lần khuyên nhủ, thậm chí quỳ lạy mẹ làm ơn đừng vay mượn nữa, lớn tuổi rồi đừng để những chủ nợ đáng tuổi con mình đến chửi rủa trước nhà. bác mẹ cứ buôn bán, ăn uống kiệm ước, tôi cũng phụ trả cho dứt nợ cũ. Ấy thế mà mẹ vẫn chứng nào tật đó, dường như vay nợ đã trở nên sở thích.
Lần này ba vì danh dự gia đình, vì chuyện em gái tôi sắp kết hôn mà lặng im không làm lớn chuyện, lại ưng ý tiếp tục trả nợ cho mẹ. Tôi bất lực, mất hết niềm tin về mẹ. Mẹ đã nói dối gia đình quá nhiều lần, hứa rất nhiều và thất hứa cũng nhiều. Tôi không còn xúc cảm khi mẹ gọi vào khóc lóc kể khổ nữa, thậm chí không muốn trò chuyện với mẹ. Ba gọi tôi để nói các khoản nợ mới của mẹ. Trong lúc bực bội, tôi nói không liên quan và không có bổn phận với những khoản nợ đó nữa. Ba cho rằng tôi quá vô nghĩa vụ khi nói câu đó. Tôi buồn rất nhiều nhưng nghĩ đã đến lúc mình cần rắn rỏi hơn. Tôi chẳng thể cứ là chỗ dựa và vô tình tiếp tay cho mẹ theo đuổi ham mê vay mượn nữa. Dù có tiếng rằng bất hiếu tôi cũng đành chịu. Có cách nào tốt hơn để mẹ ăn năn hối lỗi mà trường đoản cú việc vay không? Mong được quý độc giả chia sẻ.
Hằng
độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét