Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Những 'người hùng thầm lặng' ở Vũ Hán

Trước Tết Nguyên đán, Shen Zilong, chủ một chuỗi nhà hàng ở Vũ Hán đã tích trữ số thực phẩm trị giá 600.000 tệ (gần hai tỷ đồng) chuẩn bị cho những đơn hàng dịp nghỉ lễ. Dịch bệnh ập tới, đơn hàng giảm đi đáng kể song thay vì lo lắng về lợi nhuận, chàng trai 26 tuổi quyết định dùng chỗ thực phẩm kia để cung cấp các bữa ăn miễn phí đến các bệnh viện khắp Vũ Hán.

"Khi đang ăn với gia đình vào đêm giao thừa, tôi thấy trên tivi cảnh các viên chức y tế kiệt lực phải ăn tạm mì gói và bánh. Tôi rất xúc động nên tôi muốn giúp đỡ họ", Shen nói.

Hôm sau, Shen lên mạng từng lớp, thu thập thông tin về nhu cầu ăn uống của các y thầy thuốc. Anh cũng nhận được sự ủng hộ của gia đình và bạn bè. Ngày 26/1, nhóm của Shen chuyển 400 suất ăn miễn phí đến vài bệnh viện gần đó. Nhờ y thầy thuốc san sớt, những hôm tiếp theo, cả 16 bệnh viện ở Vũ Hán đều liên lạc với Shen. Lúc cao điểm, nhóm của anh phải chuẩn bị 1.000 suất ăn.

Tình nguyện viên chuẩn bị suất cơm miễn phí cho y bác sĩ. Ảnh: Xinhua.

tình nguyện viên chuẩn bị suất cơm miễn phí cho y bác sĩ. Ảnh: Xinhua.

Shen cho biết các đầu bếp phải dậy lúc 7h sáng mỗi ngày để chuẩn bị nấu nướng. Đến 13h30, 13 tình nguyện viên sẽ đến chuyển đồ ăn đi. Mỗi phần cơm có hai món thịt và một món rau, bảo đảm thăng bằng dinh dưỡng.

Nhằm hạn chế lây, viên chức y tế thường nhận đồ ăn ở ngoài bệnh viện. "Có lần, một thầy thuốc bảo tôi đặt đồ ăn giữa đường và lái xe đi trước khi anh ấy tới lấy. Một số đồng nghiệp của thầy thuốc này đã nhiễm bệnh nên anh ấy không muốn đưa tôi vào hiểm nguy", Shen chia sẻ.

Tình nguyện viên chuyển đồ ăn tới các bệnh viện ở Vũ Hán. Ảnh: Xinhua.

tình nguyện viên chuyển đồ ăn tới các bệnh viện ở Vũ Hán. Ảnh: Xinhua.

Dịch vụ cung cấp suất ăn miễn phí của Shen đã tạm dừng vào ngày 1/2 vì lượng thực phẩm dự trữ đã hết mà các nhà cung cấp chưa hoạt động trở lại. Tuy nhiên, nhiều nhà hàng khác đã tiếp bước anh.

"Vào chuyến giao hàng rút cục, chúng tôi đã giảng giải tình hình với từng bệnh viện và cho họ số điện thoại của các đồng nghiệp trong ngành nhà hàng. Hy vọng dịch vụ này sẽ được duy trì", Shen san sớt.

Ngoài Shen, nhiều người dân Vũ Hán thành lập các nhóm tình nguyện lái xe đưa đón và Zhang Yichi, 31 tuổi, là một trong số đó.

ban sơ, Zhang băn khoăn khi chở các viên chức y tế ngày 25/1, ngày trước nhất bắt đầu công việc tình nguyện, cũng là ngày mồng Một Tết.

"Chính các y thầy thuốc đã tiếp thêm cho tôi niềm tin. Họ chẳng lo về nguy cơ nhiễm bệnh mà chỉ lo âu xem ngày hôm sau mình sẽ làm việc như thế nào", Zhang kể.

Ngày hôm đó, Zhang chở tổng cộng năm y bác sĩ. Trong nhật ký của mình, anh viết: "Các nhân viên y tế thật anh dũng và chăm chỉ. Tôi chẳng có lý do gì để sợ hãi".

Đối với các nhóm tài xế tự nguyện, điều phối viên sẽ thông tin các chuyến xe của ngày hôm sau vào đêm trước để các tài xế tự chọn cho thích hợp. Ngày 26/1, Zhang đi bốn chuyến đường dài, mỗi chuyến từ 20 đến 40 km. "Tôi về lúc 20h vì quá đói và mệt. Lúc này, ăn uống ở ngoài không an toàn", anh nói.

Thông qua những cuộc trò chuyện với nhân viên y tế, Zhang ấn tượng về sự ủng hộ và thông cảm từ phía gia đình họ.

"Tôi chở một nữ y tá trẻ sống cách bệnh viện 40-50 phút đi bộ. Bố mẹ cô ấy có lần đã đi bộ tới gặp con lúc nửa đêm để chắc chắn rằng cô ấy vẫn an toàn. Sau đó, ba người họ cùng nhau đi bộ 50 phút để về nhà", Zhang nhớ lại.

Ngoài ra, Zhang cũng được hành khách tặng khẩu trang và bình xịt diệt trùng.

"Một y tá nhắc tôi phải thay khẩu trang 4 tiếng một lần và dạy tôi cách xịt cồn trước khi thay khẩu trang", Zhang nói. "Một số nhân viên y tế còn gửi ảnh chụp giấy hành nghề của họ để tôi trình với cảnh sát trong trường hợp bị dừng xe. Những hành động như thế thật ấm áp".

Bên cạnh việc lái xe, Zhang giúp y bác sĩ dịch thông tin về vật tư y tế do nước ngoài giúp đỡ. Anh tốt nghiệp ngành hóa sinh và rất thạo tiếng Anh. Vợ Zhang, nghiêm đường tiếng Pháp và biết cả tiếng Nhật, cũng hỗ trợ chồng.

"Vẫn còn nhiều người mải mê làm việc ngoài kia như các cảnh sát, viên chức vệ sinh, công nhân xây dựng và người giao hàng. Tôi chỉ là một phần rất nhỏ trong cuộc chiến này. Chúng ta cần tri ân cả thảy những người đang chống lại dịch bệnh", Zhang phân bua.

Wang Li 29 tuổi cũng tình nguyện làm tài xế mùa dịch như Zhang. 3h sáng ngày 23/1, một người bạn gợi ý Wang rời khỏi Vũ Hán trước khi lệnh phong tỏa có hiệu lực song cô chần chừ. "Nếu phương tiện công cộng bị đình chỉ, người dân địa phương chỉ có thể trông chờ vào ôtô cá nhân chủ nghĩa và taxi. thành ra, tôi chọn ở lại để đóng góp chút gì đó cho cộng đồng", Wang nói.

Tình nguyện viên Wang Li mặc đồ bảo hộ suốt thời gian lái xe chở bệnh nhân và vật tư y tế đến bệnh viện. Ảnh: China Daily.

tự nguyện viên Wang Li mặc đồ bảo hộ suốt thời kì lái xe chở bệnh nhân và vật tư y tế đến bệnh viện. Ảnh: China Daily.

Sống sót qua trận đại động đất năm 2008 ở Tứ Xuyên, Wang không quá xa lạ với hoàn cảnh khó khăn.

"Khi trận địa chấn xảy ra, tôi đang ở cơ sở mới xây của trường cấp ba. Cơ sở này hoàn thiện cách đó hai năm nên không bị làm sao, tôi vẫn giữ được mạng sống. Cơ sở cũ thì sập, khiến 240 học sinh tử vong", Wang kể.

Không còn chỗ học lẫn nơi ở, Wang chuyển lên Bắc Kinh học nốt cấp ba và tập sự một năm.

"Nhiều người đã giúp tôi vào thời khắc đó. Một phóng viên biết về câu chuyện của tôi đã thẳng thớm đến thăm tôi cùng bạn học, cho chúng tôi sách vở và đưa chúng tôi đi tham quan", Wang san sớt. "Từ lúc sống sót sau trận địa chấn, mỗi ngày đều là một món quà".

Dù virus corona rất dễ lây lan, Wang không nghĩ nó bạc hơn trận động đất. Cô tin rằng virus sẽ bị y học khống chế và giờ là lúc cô tương trợ đồng bào.

Wang được gửi tới khu dân cư hơn 2.000 người ở quận Vũ Xương, chịu nghĩa vụ chuyển cả người lẫn vật tư y tế.

"thường nhật, tôi đưa những người già mắc bệnh mạn tính đến bệnh viện điều trị. Tôi từng tài xế chở một cụ bà ngoài 70 tuổi đi lọc thận. Bà ấy từ khước khi tôi định dìu bà vào bệnh viện vì sợ tôi sẽ nhiễm virus", Wang tiết lộ. Để tránh trở thành nguồn bệnh di động, cô mặc đồ bảo hộ suốt thời kì làm việc và vô trùng xe sau mỗi chuyến đi.

Những năm trước, Wang luôn luôn đón Tết cùng mẹ, người nhà độc nhất vô nhị của cô, ở Tứ Xuyên. Năm nay, cô lấy cớ rằng Vũ Hán đã phong tỏa nên chưa thể trở về.

"Tôi không kể với mẹ về công việc tự nguyện. Tôi nói giảm nói tránh về dịch bệnh để bà không quá lo lắng đồng thời trấn an bà rằng chúng tôi đang thực hiện sờ soạng biện pháp ngừa cấp thiết".

"Khi nào tình hình khá hơn, tôi sẽ cân nhắc việc đưa mẹ tới đây sống cùng mình", Wang nói.

Minh Trang (Theo China Daily )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét