Tôi 27 tuổi, đã có bạn trai được 6 tháng và dự kiến chuẩn bị thành hôn vào cuối năm nay. Bạn trai tôi là Dũng, anh khá điển trai, đôn hậu, gia đình cơ bản, bố mẹ đều là bác sĩ đã về hưu. Nhiều người bảo tôi sao mới yêu mà đã thành thân vội thế, tôi có lý do riêng của mình, cũng là thấy hoà hợp với bạn trai trong tính cách, suy nghĩ và lối sống nên cũng không muốn để lâu thêm nữa.
Vì đã tính chuyện trăm năm nên chúng tôi bắt đầu rậm rịch ra mắt hai nhà. Gia đình anh ở Hà Nội nên tôi đến thăm nhà anh trước.
Biết gia đình nhà người thương toàn là người có học thức nên tôi chuẩn bị khá kỹ càng trước khi đến ra mắt. Thế nhưng có lẽ trong mơ tôi cũng không thể tin được rằng mẹ chồng tương lai là người mà tôi đã gặp cách đây hơn 1 năm trong cảnh ngộ cực kỳ nghiệt ngã.
thế cục thật khéo trêu đùa tôi. (Ảnh minh hoạ)
Khi nhìn thấy tôi, bác gái mất một đôi giây định hình rồi kịp nhận ra người quen cũ. Còn tôi thì chẳng thể quên được bác nên đã giật mình, đánh rơi giỏ quà, suýt ngã gục ngay lúc bước chân vào nhà anh.
Sau phút bối rối ấy, tôi lao vụt ra khỏi căn nhà ấy trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh và bác trai, còn bác gái có nhẽ bác hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi tắt máy, xin nghỉ việc, sang nhà bạn ở nhờ ít hôm để tránh mặt anh. Tôi không biết phải đối diện với anh, với sự thật trớ trêu này như thế nào.
Chẳng là hơn 1 năm về trước, tôi có thai với bạn trai cũ. Lúc tôi mừng thông báo cho anh ta biết thì cũng là khi anh rời bỏ tôi, rũ bỏ bổn phận với đứa bé. Sau cú sốc, tôi vẫn kiên tâm giữ lại em bé và làm mẹ độc thân. Tôi đi khám thai thì gặp mẹ của Dũng là thầy thuốc của phòng khám. Thấy bác hiền từ, dễ trò chuyện nên sau 1, 2 lần siêu thanh thì tôi cũng thiệt thà kể câu chuyện của mình cho bác nghe và nhận được rất nhiều lời khuyên có ích.
Chuyện của tôi và Dũng có lẽ phải dừng lại ở đây. (Ảnh minh hoạ)
Dẫu vậy, khi thai được 10 tuần thì tôi bị sảy, không giữ được em bé. Mọi chuyện tạm lùi vào kí vãng, tôi đau khổ, buồn bã mất một thời gian rồi cũng gắng gượng đứng lên, mạnh mẽ làm lại Cuộc đời. Sau đó thì tôi quen và yêu Dũng. Cứ tưởng sau ngần ấy khổ cực, tôi sẽ được bù đắp, được hạnh phúc thì không ngờ lại gặp chuyện thế này.
có nhẽ tôi sẽ gặp Dũng và chính trực trò chuyện với anh. Mối quan hệ của chúng tôi cũng đành phải kết thúc mà thôi. Bởi kể cả ngày nay Dũng và bác gái có cho qua chuyện dĩ vãng thì tôi cũng chẳng cảm thấy thảnh thơi, thoải mái khi về gia đình nhà anh làm dâu. Cuộc sống mà, còn lúc nọ lúc kia, chẳng nói trước được điều gì.
Hạnh phúc cứ nghĩ đã ở trong tầm tay mà rốt cuộc lại tan thành bọt nước. căn số còn định trêu đùa tôi đến khi nào nữa đây?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét