Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Albert Einstein từng cảm thán "Thật kỳ lạ khi được cả thế giới biết đến nhưng vẫn rất cô đơn"! Suy cho cùng, người càng thông minh thì càng bất hạnh!

Albert Einstein từng nói: "Thật kỳ lạ khi được cả thế giới biết đến nhưng vẫn rất cô đơn."

Siêu thông minh sẽ là một chướng ngại lớn trong thế cục của bạn. Thoạt nghe có vẻ hơi vô lý, nhưng tin tôi đi, đó là một bài học lớn nhất tôi học từ kinh nghiệm của người khác. Một người bạn của tôi đã từng đăng một bức ảnh lên Instagram với caption khá buồn. Trong ảnh, anh ngồi trên hò trông như vừa mới uống hết rượu của một nhà máy sản xuất nào đó. Thật kỳ lạ, điều khiến tôi chú ý không phải là bài đăng đó, mà là một bình luận của một người theo dõi rằng, "Không phải bạn rất thông minh sao? vì sao bạn chẳng thể nghĩ ra một cách để hạnh phúc đi."

Nếu tôi hoàn toàn không thiên bẩm, thì câu hỏi đó cũng có phần nào hợp lý, nhưng phần nhiều trong tôi nghĩ thật ngu ngốc khi thốt ra câu nói đó với một người. Dù một người thông minh đến đâu, họ vẫn là con người chứ không phải máy móc.

Có một sự thật hiển nhiên là: Không ai là hoàn hảo cả. Chúng ta có sở trường riêng, không phải cái gì cũng giỏi. Đứa trẻ giỏi thể thao nhất ở trường cấp ba của bạn vào thời khắc đó có lẽ không phải là người sáng ý nhất, và tôi cá trái lại cũng vậy. Tôi tin rằng, cuộc sống là quy luật bù trừ, và ắt chúng ta đều cần lẫn nhau vì những thứ khác nhau.

Chúng tôi biết những gì chúng tôi không biết

Bạn đã bao giờ nghe nói về Hiệu ứng Dunning-Kruger chưa? Nếu bạn chưa nghe đến thuật ngữ này trước đây, thì bạn vững chắc đã trải nghiệm nguyên tắc này. Nó là một lề luật tâm lý rằng: Người bất tài nhất là những người tự tín nhất, trong khi những người sáng dạ thì lại hay nghi ngờ khả năng của chính mình.

Nói một cách đơn giản, những người đó quá ngu ngốc để biết họ thần như thế nào. Người thông minh đủ sáng dạ để biết những gì họ không biết. Nhà triết học người Anh, Bertrand Russell, người trước tiên đưa ra ý tưởng, có lẽ đã tóm lược nó một cách đúng nhất: " rối rắm của thế giới là người ngu ngốc đầy tự tin, còn người sáng dạ đầy ngờ." Về cơ bản, tất thảy chúng ta không hiểu rõ giới hạn năng lực của bản thân bằng cách này hay cách khác.

Chúng tôi thường phải chịu đựng sự đơn chiếc và trầm cảm

Nhà nghiên cứu của Viện Brookings, Carol Graham đã giảng giải với Washington Post: " Những người thông minh hơn và có khả năng dùng nó thì ít có khả năng dành nhiều thời gian cho việc giao thiệp xã hội bởi họ tập trung vào một số mục tiêu dài hạn khác." Bất cứ khi nào nhận ra mình không có cùng nỗi lo lắng với các bạn đồng trang lứa, tôi có xu hướng ở một mình. Hoặc tệ hơn, tôi tự giam mình trong dạng chán nản của chính mình. Tôi xoành xoạch phân tách các vấn đề mà tôi không thể giải quyết trong đầu, và dẫn đến trầm cảm.

Albert Einstein từng cảm thán Thật kỳ lạ khi được cả thế giới biết đến nhưng vẫn rất cô đơn! Suy cho cùng, người càng thông minh thì càng bất hạnh! - Ảnh 1.

Mọi người mong chờ quá nhiều ở chúng tôi

Có một bộ óc tuấn kiệt thật tuyệt. Nhưng có quá nhiều người sẽ kỳ vọng những thứ chúng tôi sẽ làm được với bộ não của mình. sức ép có thể quá tải, và như tôi đã lưu ý trước đó, chúng tôi không phải là máy móc.

Chúng tôi rất dễ cảm thấy chán nản

Phải ưu tiên ắt những ý tưởng liên tiếp nảy ra là một vấn đề lớn đối với tôi. phút giây một dự án, một mối quan hệ hoặc một người ngừng kích thích não bộ của tôi, thì xong rồi đó. Tôi sẵn sàng tìm thử thách khác. Đây là lý do chính mà tôi hiếm giải quyết xong các vấn đề và các mối quan hệ mà tôi đang phải chịu đựng.

Chúng tôi nghĩ quá cao siêu trong khi những thứ đó là điều cơ bản

Thành thật mà nói, tôi đã như vậy đó. Hoàn thiện những thứ căn bản là một nhiệm vụ khó khăn. Tại sao phải lãng phí thời gian vào những điều cơ bản khi tôi học mọi thứ nhanh như tôi làm? Nhiều lúc, tôi tránh những thứ căn bản vì để che giấu sự ngu dốt của mình.

Nghĩ nhiều

Theo như tôi biết, mọi thứ không như vẻ ngoài mặt của nó. Tôi cố kỉnh đọc nghĩ suy của mọi người và ngụ ý của mọi người. Nói thật là việc đó khiến tôi kiệt sức, nhưng tôi không thể nào dứt việc đó được.

Chúng tôi đang bị hiểu lầm

Thật khó để tìm những người hiểu tôi cũng chỉ là một con người thường ngày và những gánh nặng mà tôi có. Đó là lý do Tại sao tôi cảm thấy như thần giao cách cảm với những người giống tôi theo cách nào đó.

Chúng tôi cảm thấy việc cho đi và diễn đạt tình yêu là một điều thật khó khăn

Người bạn đời của tôi chịu đựng điều này nhiều nhất. Tôi có thể xa rời và đôi khi vô cảm trước những vấn đề tế nhị. Trong các mối quan hệ nói chung, tôi có xu hướng bỏ qua các vấn đề vặt vãnh cho đến khi chúng trở thành quá lớn chẳng thể bỏ qua. Bởi vì trong tâm trí của tôi lúc nào cũng có nhiều thứ, tôi thấy thật khó để đích thực đồng cảm với mọi người hoặc cảm thấy được đồng cảm.

Chúng tôi núm tránh những cảm giác không thỏa mãn bằng cách lang thang trong trí nhớ tượng của mình đa số thời kì. Quan điểm của chúng tôi hoàn toàn khác với ý kiến của người khác. Mọi người nghĩ chúng tôi thật khó hiểu, và điều đó Bởi vì chúng tôi là một nhóm khác. Họ đơn giản là không cùng loại với chúng tôi.

tuốt chúng ta đều có những sơ sót lớn của riêng mình. Điều quan trọng nhất là bạn biết lầm lỗi của mình là gì và tiếp kiến giải quyết chúng.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét