Em vừa lấy chồng được 1 tháng các chị ạ! Em quyết định đi đến hôn nhân với chồng hiện tại trong có 5 tháng kể từ lúc quen nhau thôi. thú thực ưng nên duyên với chồng em phần vì cảm mến sự thực thà, chất phác của anh, phần nữa cũng bởi lúc đó em vừa thất tình bạn trai nhà giàu.
Em với người cũ yêu nhau cũng 2 năm có lẻ nhưng nhà anh ta phản đối lên phản đối xuống vì chê bai em không xứng với con trai họ và gia đình em không môn đăng hộ đối với nhà bên ấy. Chịu đủ tổn thương và xúc phạm từ họ, bạn trai lại không bảo vệ được em, rốt cục em với anh ta thống nhất chia tay.
Hôm đấy em ra đầu ngõ mua rau về nấu cơm. Cửa hàng rau của anh chàng này luôn có rau tươi ngon, chừng như còn là rau sạch nên em thành khách quen. Anh chàng thấy em mặt ủ ê thì hỏi thăm, chẳng hiểu thế nào em lại trút bầu tâm can chuyện thất tình của mình với anh ấy.
Thế rồi đôi bên thảo luận cách thức giao thông, tỉ tê tương hỗ, gặp riêng uống cafe rồi em trở thành bạn gái anh sau có hơn 1 tháng quen biết! Nhận lời tỏ tình của anh xong mà em cũng giật mình không tin đó là sự thực.
Nhận lời tỏ tình của anh xong mà em cũng giật thột không tin đó là sự thực. (Ảnh minh họa)
Anh ấy có căn nhà với vườn tược ở ngoại ô, chuyên
trồng rau sạch
mang vào nội thành thuê cửa hàng bán. Anh bảo thích làm vườn nên quyết định theo nghề bán rau luôn. Em nghe mà chẳng biết nên cười hay mếu, nếu khoe với lũ bạn rằng em có bồ chuyên nghề bán rau thể nào cũng bị cười cho thối mũi.
Nhưng ở bên anh ấy em thấy vui vẻ, thoải mái lắm, có thể cười cả ngày cũng như chẳng cần nhọc lòng tới bất cứ điều gì. Em tham cảm giác ấy, cho nên mọi nhân tố bên ngoài em gạt qua một bên hết. Cuối tuần em còn theo ra ngoại thành trồng rau với anh, cũng vui đáo để.
Bên nhau được 4 tháng thì anh cầu hôn em. Dù trong lòng chưa thật sự sẵn sàng nhưng em vẫn chặc lưỡi đồng ý. Lúc đấy em nghĩ, giàu sang hay quyền quý cũng để làm gì, cứ nghèo nghèo mà dân dã như anh ấy lại vui, rồi thì yêu lâu có chắc đến được với nhau. Về nói chuyện với bác mẹ, ông bà phán: "Tùy mày!". Thế là tụi em cưới thôi ạ.
Lúc bố em đến thăm nhà anh ở ngoại thành về, ông chép miệng: "Chỗ đất đấy giá thị trường cũng không rẻ mấy đâu. Biết vậy chúng tôi cũng đỡ lo cho anh chị". Em sửng sốt, thì ra chồng mai sau của em cũng có chút của cải đấy chứ!
Không ngờ chồng em cũng "ra gì" phết đấy. (Ảnh minh họa)
bố mẹ anh mất cả rồi, đám cưới của tụi em có chút buồn vì bác mẹ anh chẳng thể chứng kiến anh lấy vợ.
Đêm tân hôn rốt cuộc cũng đến, sau màn nồng nàn em chuẩn bị ngủ thiếp đi thì anh bỗng lay em dậy, hể hả dúi vào tay em một chiếc hộp nặng trịch trĩu cả tay. Em ngạc nhiên hỏi cái gì, anh cười gãi đầu: "cha mẹ để lại cho anh, anh không biết buôn bán làm ăn gì nên vẫn gửi trong nhà băng. Giờ anh có vợ rồi nên mang về đưa cho vợ anh giữ, em muốn kinh dinh gì cũng được chứ anh chỉ thích trồng rau thôi".
Em từ choáng váng đến phải bật cười với chồng, để rồi khi biết trong hộp có tới 50 cây vàng thì sững sờ không nói nên lời. Không ngờ chồng em cũng "ra gì" phết đấy. Em hạnh phúc hơn cả không phải vì tiền bạc mà vì anh sẵn sàng đưa hết cho em giữ không chút do dự, tính liệu. Cuộc sống đích thực luôn chứa đựng những bất thần khó bề hình dung phải không các chị!
(thucuc0305...@hotmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét