Đại hội thể dục thể thao Đông Nam Á lần thứ 30 đã đi đến những chặng đường chung cục, các môn thi đấu chủ chốt như bóng đá, điền kinh, bơi lội... gần như đã thi đấu xong. Tại SEA Games năm nay, Đoàn thể thao Việt Nam đã thi đấu hết mình và mang về những tấm huy chương quý cho thể thao nước nhà. Trong đó không thể không nhắc đến "những cô gái vàng" đã quyết tâm cố gắng, thậm chí không ngại đổ máu để mang vinh quang về cho nước nhà.
Giọt nước mắt hạnh phúc vì những chũm được đền đáp xứng đáng
Còn nhớ, hình ảnh ấn tượng nhất trong những ngày vừa qua chính là hình ảnh nữ cầu thủ ĐT bóng đá nữ Chương Thị Kiều kệ xác những đớn đau vì chấn thương, vẫn tiếp kiến vào sân thi đấu cùng các đồng đội để mang về tấm HCV thứ 6 cho bóng đá Việt Nam. Ngay trong lúc chấn thương như thế, cô gái ấy vẫn không quên nhiệm vụ của mình: "Chị ơi băng nhanh nhanh để em còn vào sân". Cô gái sinh năm 95 ấy đã thi đấu tròn 120 phút để cùng đồng đội mang về vẻ vang cho thể thao nước nhà.
Sau trận đấu những cô gái ấy đã không kìm nổi những giọt nước mắt hạnh phúc khi bước lên bục nhận chiếc huy chương danh giá. Nữ cầu thủ ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu đã rơi lệ sau khi làm bàn thắng quyết định ấy ở đầu hiệp phụ, giúp ĐT nữ bảo vệ thành công chiếc HCV SEA Games.
Nhưng cô gái ấy hút đã không có được dịp đeo đuổi niềm mê say đá bóng chỉ vì tình cảnh gia đình. Bố của Phạm Hải Yến từng san sớt, "Nếu rỗi quá, mày đi cắt cỏ giúp bố nuôi cá con ạ", "Bóng bánh chỉ tốn thời gian". N hưng cô gái ấy đã không từ bỏ, ưng ý làm việc chăm chỉ hơn để phụ giúp ba má, chỉ để nhận được cái gật đầu đồng ý từ người nhà để theo nghiệp "bóng bánh". Nếu không có sự mê say ấy, quyết tâm ấy, sẽ không có Phạm Hải Yến bữa nay.
tất thảy những cầm cố, cố kỉnh không ngừng nghỉ của các tuyển thủ bắt nguồn từ chính đam mê với trái bóng. Dù khó khăn bao nhiêu, chỉ cần được thi đấu với niềm mê say và cống hiến cho thể thao nước nhà là họ vui rồi.
Cũng tại SEA Games 30, hình ảnh cô gái với dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh Phạm Thị Hồng Lệ gục xuống vì kiệt lực và chuột rút toàn thân khi chạm vào vạch đích và chẳng thể tự thở, hay giây phút cô gái nhỏ bé ấy không thể tự bước đi để lên bục nhận huy chương khiến không ít người xót xa. Dù chỉ là chiếc huy chương đồng nhưng đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao của cô gái đến từ miền Trung, vì được cống hiến cho thể thao nước nhà. Trên bục nhận huy chương, cô gái Bình Định khóc nức nở.
Nữ VĐV Marathon đã không kìm được hạnh phúc khi mang huy chương về cho đoàn thể thao Việt Nam.
Còn rất nhiều những cô gái vàng đã mang về cho thể thao nước nhà những tấm huy chương quý. Vượt lên tuốt tuột, vì niềm mê say với nghiệp VĐV, họ luôn cụ hết mình, không biết mệt mỏi để thỏa mãn ước mơ.
Và giọt nước mắt của những sức ép, kỳ vọng
Tại SEA Games năm nay, bơi lội là một trong những môn thi đấu đăng ký nhiều huy chương nhất của đoàn thể thao Việt Nam. Con số 8 HCV là con số mà đoàn bơi lội đề ra tại SEA Games năm nay. Nhưng vào ngày thi đấu rốt cục hôm 9/12 vừa qua, "tiểu tiên cá" Ánh Viên đã thất bại trước kình ngư 16 tuổi người Singapore ở nội dung 800m tự do mà Ánh Viên đang là nhà ĐKVĐ song song giữ kỷ lục SEA Games.
Trước đó, vào ngày 8/12, Ánh Viên đã xuất sắc giành HCV nội dung 400m hổ lốn. Nhưng khi bước lên bục nhận huy chương, cô gái ấy đã chẳng thể nở nụ cười với tư cách người chiến thắng. Thậm chí, BTC đã phải "nhắc nhở" cô để có khuôn hình đẹp khi lên sóng. Nhưng đó cũng chỉ là nụ cười vô cùng gượng gạo.
Việc hụt HCV ở ngày thi đấu thứ hai, cũng là nội dung sở trường, đã khiến cô gái sinh năm 96 bị đè nặng áp lực tâm lý khiến cô không thể cười nổi.
Và nghe đâu, cô gái ấy đã không thể kềm chế xúc cảm khi bật khóc ngay trước ống kính phóng viên. Cô khóc vì chính cái gọi là "phong độ đỉnh cao" mà trước tới nay phải duy trì để vượt qua các kỷ lục của chính mình. Nhưng giờ đây, chính điều đó khiến cô ám ảnh, dù đạt được chiếc HCV nhưng cô chẳng thể nở nụ cười của người thắng lợi.
Ánh Viên đã bật khóc dù đạt HCV nhưng việc chỉ giành được HCB ở nội dung trước đó khiến "nàng tiểu tiên cá" bị sức ép tâm lý.
Những giọt nước mắt đó diễn đạt sức ép mà Ánh Viên phải chịu lúc này. Dù là VĐV giành nhiều HCV nhất tại SEA Games năm nay, nhưng thành tích hiện tại của Ánh Viên lại đi xuống so với hai năm trước. Chính cô gái ấy cũng nhận thức được rằng, bản thân mình đang xuống dốc, cùng với đó là sức ép từ việc phải chịu sự cạnh tranh từ những VĐV trẻ hơn của các quốc gia khác.
"Tôi muốn đạt thành tích thật tốt ở nội dung sở trường, nhưng không được như ý. Thế nên, tôi không vui",
Ánh Viên giải đáp báo chí sau lễ trao huy chương ở nội dung 400m hỗn hợp mà chính cô đạt HCV. Giọt nước mắt của "kình ngư" cho thấy những sức ép mà các VĐV phải chịu. Đặc biệt, những người được kỳ vọng mang về nhiều huy chương như Ánh Viên.
Và cô gái ấy lại bật khóc lần nữa khi nói về mục tiêu cho ngày thi đấu cuối cùng (9/12):
"Tôi muốn nhìn lại bản thân, cầm cố tập luyện"
.
Clip: Ánh Viên bật khóc khi trả lời báo chí về phong thái hiện tại cũng như những dự định tiếp thao.
ngoại giả, việc chưa đạt chuẩn A để dự Olympic 2020 cũng được xem là một trong những lý do khiến Ánh Viên găng. Nếu chẳng thể đạt chuẩn A để giành vé trực tiếp đến Tokyo vào năm sau, Ánh Viên sẽ phải trông đợi vào việc được trao suất chuẩn B - điều mà cô và thầy Đặng Anh Tuấn không mong muốn.
Cũng tại SEA Games năm nay, VĐV Vương Thị Huyền bộ môn cử tạ đã xuất sắc giành tấm HCV SEA Games hạng 45 kg nữ chiều 1/12. Nhưng mấy ai biết rằng, cô gái ấy đã giành được huy chương ở mọi cấp độ từ đấu trường châu Á cho đến thế giới, nhưng chưa một lần chạm tay đến đỉnh cao SEA Games, chính do vậy, tấm HCV có ý nghĩa đặc biệt với Vương Thị Huyền. Khi bước lên bục nhận giải, cô gái ấy đã bật khóc, vị rút cuộc, cô ấy cũng đã giải tỏa được những sức ép trong thời kì qua.
Vương Thị Huyền đã bật khóc khi giành được HCV sau nhiều năm lỡ hẹn, dù cô đã giành được những thành tích ấn tượng hơn ở trường đấu thế giới.
Có thể nói, ngoài những giọt nước mắt hạnh phúc vì thắng lợi, các VĐV cũng phải chịu không ít sức ép. sức ép từ chính những "kỳ tích" mà chính mình tạo ra. Đây cũng chính là điều mà chính các cô gái ĐT bóng đá nữ bữa qua họ gặp phải. Nhưng rồi những cô gái ấy đã chuyển hóa những sức ép ấy thành động lực để đền đáp lại những kỳ vọng của người ngưỡng mộ.
Và rồi chiều nay 10/12, các chàng trai U22 Việt Nam có lẽ cũng sẽ gặp phải những điều hao hao đó. sức ép từ người hâm mộ, áp lực thành tích của đội tuyển nữ đã đạt được và sức ép từ quá cố khi chưa 1 lần giành được tấm huy chương vàng và còn muôn vàn những sức ép vô hình khác. Nhưng bỏ qua những điều đó, hy vọng các cầu thủ của chúng ta tranh đấu vô cùng mình vì màu cờ sắc áo của sơn hà.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét