Tôi đang qua những ngày tháng khôn xiết tệ nạn. Mẹ chồng qua đời, gia đình tôi cũng có nguy cơ tan vỡ vì chồng khăng khăng
đòi ly hôn
. sờ soạng đều là lỗi của tôi.
Khi mẹ chồng còn sống, tôi và bà không hợp tính nhau. Mẹ chồng tôi là người nói nhiều, lại hủ lậu và lạc hậu. Mâu thuẫn trước hết của tôi và mẹ chồng nảy đúng vào ngày chúng tôi tổ chức đám cưới.
Trước khi kết hôn, tôi và chồng đã đàm đạo cưới xong sẽ gửi vàng cưới cho mẹ đẻ của tôi giữ. Vậy là lúc nhà gái lên xe về, tôi cũng tranh thủ tháo vàng đưa cho mẹ. Mẹ chồng tôi không biết chuyện này, do vậy tối ấy bà mới lên phòng tôi tỉ tê mượn vàng.
Mẹ chồng tôi không biết chuyện này, do vậy tối ấy bà mới lên phòng tôi tỉ tê mượn vàng. (Ảnh minh họa)
Tính tôi vốn thật thà nên nói tất sự thật. ai ngờ mẹ chồng tôi nổi xung lôi đình. Hôm ấy nếu không có chồng tôi can ngăn, bà đã gọi điện bắt bác mẹ tôi phải mang trả vàng cho mình rồi.
Mọi chuyện lắng xuống, tôi tưởng mẹ chồng sẽ không nhắc đến chuyện đó nữa. ngờ đâu hễ lúc nào con trai không có nhà, mẹ chồng lại mang chuyện vàng cưới ra xỉa xói. Đỉnh điểm là hôm ấy, bố tôi bị ngã xe nên cần tiền để nộp viện phí gấp. Tôi chạy về nhà lấy tiền trong két và thiệt thà kể với mẹ chồng. thế mà bà đứng ở cửa chửi bới và chặn cửa không cho tôi đi. Nguyên văn hôm ấy, mẹ chồng chửi tôi đã thó vàng về nhà ngoại và giờ thì bày trò để mang thêm tiền.
Quá giận, tôi đã cãi nhau với mẹ chồng rồi bỏ đi ngân hàng gửi tiền. Lúc ở nhà băng, thấy mẹ chồng gọi điện cho mình, nhưng tôi không nghe. Lát sau thấy phiền quá nên tôi tắt máy rồi đến nhà bạn thân chơi. Đến chiều, tôi về nhà thì nhà cửa im lìm. Thấy tôi đứng ngoài cửa, cô láng giềng mới nói mẹ chồng tôi lên cơn đau tim đang cấp cứu trong bệnh viện.
Sau một ngày nằm viện, mẹ chồng tôi đã vĩnh viễn ra đi. (Ảnh minh họa)
Khi tôi vào đến bệnh viện, chồng tôi vẫn đang đứng ngoài phòng cấp cứu . Anh giận đến nỗi không nói với vợ câu nào. Ngồi đợi bác sĩ cấp cứu, tôi mở điện thoại ra thì có đến 18 cuộc gọi nhỡ. Tôi chợt nghĩ, nếu khi ấy tôi mở điện thoại nhận cuộc gọi thì có lẽ mẹ chồng sẽ không như vậy.
Sau một ngày nằm viện, mẹ chồng tôi đã vĩnh viễn ra đi. Dù bác sĩ nói nguyên do là do áp lực lên tim quá lớn nhưng tôi vẫn cảm thấy mình có một phần trách nhiệm. giờ tôi ân hận lắm. Còn chồng tôi sau khi biết chuyện thì trách tôi rất nhiều khiến tôi càng dằn vặt. Tôi biết nỗi đau quá lớn, anh trách tôi cũng đúng. hiện giờ tôi phải làm gì để chồng có thể tha thứ cho mình đây?
(Xin giấu tên)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét